Thứ Hai, 5 tháng 9, 2016

Thảm kịch của cô hậu phi chỉ 2 bốn tuần sinh con đã phải dấm dúi trốn khỏi nhà chồng

Đã thế chị sẽ không cúi đầu lặng và và nhẫn nhịn thêm nữa. Sáng hôm sau, nhân lúc chồng vừa đi khiến cho còn mẹ chồng đi chợ, chị mau lẹ gói gém đồ đoàn rồi dấm dúi bắt taxi về nhà mẹ đẻ.

Năm 26 tuổi, chị quyết định lên xe hoa trước con mắt hâm mộ của phần lớn quần chúng. Vốn là người thiếu nữ cute, mưu trí và hiền đức dịu nên lúc cô quạnh, chị được phổ quát vệ tinh chú tâm đến. Quyết định về làm cho phi tần cho một người đại trượng phu thành đạt, con nhà danh giá cũng là vấn đề dễ hiểu.

Cuộc sống hôn nhân tham gia thời gian đầu quả như một bức tranh màu hồng đối với chị. Chị tự hào và thoả mãn khi lấy được một đấng phu quân đức độ, điềm đạm và biết vun vén cho tổ ấm bé bỏng. Niềm hạnh phúc càng nhân lên gấp bội khi chị sinh con cho nhà chồng. Trong khoảng ngày sinh con, anh cố gắng chăm nom và bồi dưỡng cho chị. Nhưng cũng trong khoảng đây, thảm kịch trong căn nhà cũng mở màn nảy sinh.

Còn nhớ trước lúc sẵn sàng sinh con, chị đã chủ động xin phép mái ấm chồng được sang nhà ngoại để luôn tiện chăm nom và sinh hoạt. Thế nhưng anh đã nhất mực phản đối. Anh bảo rằng: “Anh và mẹ sẽ cùng nhau để mắt em và con. Anh muốn mỗi ngày đi khiến cho về, được cưng nựng nam nhi yêu dấu chứ không muốn mất công chạy qua, chạy lại nhà ngoại đâu”.

Thấy chồng nhiệt huyết nên chị cũng bằng lòng nghe theo. Thế nhưng đứa đại trượng phu đầu lòng rất khó khăn ở, nhiều lần khóc dạ đề và phải rất nặng nhọc để ấp ngủ. Cháu nhỏ lại hay thức đêm ngủ ngày nên chị cũng phải thức theo nó. Dù đã cố gắng tập thói quen đổi lại lịch ngủ cho con nhưng chị vẫn không sao khiến cho được.

Ban đầu, thấy hiền thê mỏi mệt và hốc hác vì mải chăm con, anh cũng xót lắm! Nhưng càng về sau, thấy con khóc khốc liệt, anh lại đâm ra khó tính và hay cảu nhảu.

bi kịch, gia đình, vợ chồng, bà bầu, ở cữ, mẹ chồng

Ảnh minh họa

Có hôm đang ngủ say, nghe tiếng con khóc, anh liền bật dậy trong sự giận dữ và chạy ngay sang phòng chị để trách móc. Anh gãi đầu bứt tóc rồi ra rả mắng: “Sao em vụng về thế? Có mỗi chuyện cho thằng nhỏ xíu ngủ mà cũng không chấm dứt. Anh đi khiến, đến tối mới chợp mắt một chút mà cũng không yên ổn thân nữa”.

Nghe tiếng đàn ông mắng bà xã bên phòng, mẹ chồng cũng hùng hục chạy vào A dua để trách móc chị. Bà ngoa ngoắt bảo: “Đến khổ với cả nhị mẹ con. Chị xem thế nào chứ sao đã hơn một tháng rồi mà nó cứ khóc như có người tấn công đập thế hả?”.

Vì con đang khóc lại sợ mái ấm chồng to tiếng nên chị đành yên yên cố dỗ cho nó nín mà lòng quặng đau. Có người mẹ nào lại muốn cảnh ngộ này xảy ra cơ chứ! Nhà chồng đã không giúp gì chị còn thi nhau trách móc này nọ.

Có đêm, hai mẹ con vừa chợp mắt được một lúc thì anh cũng vừa đi nhậu về. Khi tham gia tới phòng, anh liền vứt luôn cặp xách, vứt giày tham gia cửa khiến cho thằng nhỏ tuổi tỉnh giấc giấc lại khóc thét lên khốc liệt. Nghe vậy, anh liền chạy lao đến vỗ mạnh vào mông đàn ông khiến nó đau rát rồi quát lớn vào mặt chị: “Khóc, khóc khóc!Có mỗi việc cỏn con là khiến cho nó nín cũng không xong. Đi miết chẳng ảm đạm về nhìn về cái nhà nhìn nhị mẹ con cô nữa. Con với chả cái gì mà khó ưa”.

Nghe chồng mắng mỏ, nước mắt chị lại rưng rưng. Chị nỗ lực ấp ủ con vào lòng để dỗ dành kính yêu cho nó ngủ. Thế nhưng, nỗi bực tức trong anh vẫn còn khi anh bắt đầu dở trò thô bạo với thê thiếp mình. Nhân vật hục chạy đến túm tóc chị và tát bôm bốp tham gia mặt. Vừa đánh, anh vừa gằn giọng tham gia mặt chị: “Cô xác định ở được nhà nhà thì ở nhưng phải khiến cho sao cho con ngủ ngoan. Lần này, tôi đánh còn nhẹ chứ nếu lần sau tái phạm, tôi sẽ đuổi thẳng nhì mẹ con về nơi chế biến cho biết mặt”.

Nhân thức chồng đang say nên nóng giận nên chị chẳng giận dữ gì nhưng mà cố nín nhịn cho qua. Tới khi anh bỏ về phòng, chị mới dám khóc. Chưa bao giờ chị nghĩ mình lại rơi vào hoàn cảnh khốn khổ như hiện tại. Chỉ vì con khóc mà anh nhẫn tâm ra tay tiến công chị và nhiếc mắng thậm tệ. Anh quả là đấng phu quân khốn nạn và người thân phụ ích kỷ.

Đêm tối ấy, chị không sao chợp mắt được. Sự tủi thân và cả nỗi oán thù giận sôi sục khi nghĩ tới những bất công chị phải kiếm được từ lúc sinh con trai. Mới hai tháng sinh con mà đã có bao lăm chuyện xảy ra trong căn nhà chồng. Đã thế chị sẽ không cúi đầu im và và chịu đựng thêm nữa.

Sáng hôm sau, nhân lúc chồng vừa đi làm còn mẹ chồng đi chợ, chị mau lẹ gói gém đồ đoàn rồi lén lút bắt taxi về nhà mẹ đẻ. Chị nghĩ chỉ có bí quyết này thì anh mới không hành hạ và trách mắng chị nữa. Con người thật của anh ra sao ngày giờ cũng đã quá rõ rồi, chị đâu còn gì để luyến nhớ tiếc nữa.

Trước khi đi, chị không quên viết lại một số dòng chữ bé đặt ngay ngắn trên bàn để gửi cho anh: “Chẳng cần anh đợi tới lần sau tái phạm đâu. Lần này, Mẹ con tôi sẽ tự đi về nơi sản xuất cho anh hả lòng. Xem như tôi và con chưa từng có anh trong thế cuộc này. Đơn ly hôn tôi sẽ viết rồi gửi cho anh sau”.

(Theo Trí Thức Trẻ)


Xem nhiều hơn: meo vat

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét