Nghĩ đến ngày cưới, cổ hủ, tai và tay đeo đầy những tiến thưởng, con chỉ sợ có khách hàng nào vui tính lại chụp ảnh con rồi tung lên mạng, thành ý của mẹ sẽ bị nắm bắt lầm.
Còn tận gần nhì tháng nữa đám cưới của đồng đội con mới được doanh nghiệp, nhưng mấy ngày này mẹ cứ chạy đôn chạy đáo khắp nơi, dặn dò cắt cử công việc cho từng người trong họ. Mọi việc thực ra đã đâu tham gia đấy hết cả rồi, nhưng mẹ bảo mẹ vẫn cứ lo lo. Anh là con trưởng nên mẹ muốn đám cưới phải thật to, thật hoành tráng, còn mấy chú sau này đám cưới xuề xòa thế nào cũng được, chẳng ai dám chê trách nhân tố gì.
Một mình mẹ đứng ra quyết hết mọi chuyện, vì “bố chúng mày quanh năm suốt bốn tuần đi làm xa, chả biết gì”. Mẹ đặt cỗ trước cả ba 04 tuần, tận 50 mâm (mỗi mâm 6 người, vị chi là… 300 người); lễ ăn hỏi phải 10 tráp mà tráp nào tráp nấy cũng phải đầy đặn, bưng muốn gãy cả tay, rồi ngày cưới con phải diện đủ 5 bộ váy mẹ đã duyệt trước, thay đủ 3 đôi giày mẹ đã đi đặt khiến riêng cho vừa căn vặn chân con…
Mới nghe mẹ đưa ra danh sách sơ sơ mà hai hoàng hậu chồng con đã muốn bất tỉnh nhân sự chết giấc. Nhưng đồng đội con còn chưa kịp ngất xỉu ngất xỉu thì mẹ lại báo cáo với con một tin “sét đánh ngang tai”: “Mẹ đã dặn dò quần chúng rồi, cưới chúng mày, tiền mừng cưới phải quy hết ra vàng, đeo lên người cho nó hoành tráng. Khách hàng nào có phổ biến mừng rộng rãi, người nào có ít mừng ít, ai khó khăn thì gom lại sắm chung. Chúng mày khỏi phải bóc phong phân bì làm gì cho mệt”.
|
Nghĩ tới ngày cưới, cổ lỗ, tai và tay đeo đầy những quà, con chỉ sợ có ai vui tính lại nhiếp ảnh con rồi tung lên mạng, thành ý của mẹ sẽ bị nắm bắt lầm. (ảnh minh họa) |
Nghĩ tới ngày cưới, cổ lỗ, tai và tay đeo đầy những quà, con chỉ sợ có ai vui tính lại chụp ảnh con rồi tung lên mạng, thành ý của mẹ sẽ bị hiểu lầm. Nhưng khi con thong thả giảng nghĩa như thế thì mẹ lại gạt đi: “Hiểu lầm càng tốt. Quà người nào chả mê. Con dâu trưởng của tôi trông phải thật hoành tráng chứ! Cả đời người mới có một lần đấy con ạ”. Thế là con đành lạng lẽ, chỉ riêng chồng con là ấp ôm bụng cười đến rung cả người. Nhưng chồng con còn cười chưa dứt cơn thì mẹ đã lại tằng hắng: “Mỉm cười gì? Mày cũng phải đeo phụ phi tần nữa đấy. Một mình nó đeo chắc gì đã hết”. Mặt chồng con tái đi.
Không khí im re bao trùm. Mẹ đứng dậy đi thẳng tham gia phòng ngủ rồi đem ra một cái tráp bằng gỗ sồi cũ. Mẹ thận trọng tạo dựng nắp tráp. Trong đó là cơ man kiềng, nhẫn, bông tay, lắc tay… bằng vàng. Mẹ bảo lúc nào dư dả tiền một tí là mẹ lại gom nhặt đi tậu một món, mẹ mở đầu mua chỗ quà này từ lúc chồng con mới là học sinh năm nhất Đại học.
Mẹ chẳng có đất đai, ruộng vườn, nhà cao cửa rộng. Đây là chút vàng mẹ tích góp cho con dâu mai sau. Mẹ đợi ngày này từ lâu lắm rồi. Rồi mẹ bảo với con: “Tiến thưởng mẹ sắm là vàng bốn số 9. Chúng mày xem, mẹ để qua bao lăm năm mà nó vẫn cứ sáng choang thế này. Đến ngày cưới, mẹ sẽ đem chỗ hoa tai, lắc quà này đi gắn thêm đá cho sang. Quà trót lọt nhìn cứ dễ chơi thế nào ấy”.
Mẹ vừa hoàn thành lời, chồng con lại ủ ấp bụng cười ngặt nghẹo. Mẹ nguýt anh: “Đá mẹ gắn cũng phải là đá xịn chứ không phải đá cuội đá sỏi đâu mà mày cười. Mày đừng có coi thường con mắt thẩm mĩ của mẹ”. Con nào dám cười, con chỉ thấy thương mẹ. Mẹ sợ chúng con thiệt thòi, mẹ sợ thôn ấp chê trách, rồi mẹ ủ ấp hết lo sợ tham gia người.
Việc gì mẹ cũng phải đích thân đứng ra quán xuyến mẹ mới thấy im tâm. Bác Nhì còn kể với con, mẹ ra tận nơi đặt tiệc tùng, gặp mặt ông điều hành để “dằn mặt”: “Đám cưới đại trượng phu lớn của tôi mà có bất kỳ sơ sót nào thì đừng trách tôi bất lương!”. Mẹ bảo đến ngày cưới, con cứ cười cho thật tươi, mọi việc đã có mẹ mời tận 300 khách (mà mẹ còn nói 300 khách là ít, mẹ đang tính mời thêm). Chúng con sợ không đủ sức đi hết 50 bàn để uống rượu mừng.
Rồi mẹ đã nháy trước với cả họ là phải mừng cưới bằng hiện kim. Con thực tình không muốn bản thân biến thành một cây vàng điện thoại trong ngày cưới. Tính con trước giờ đơn giản, thậm chí hơi xuề xòa. Đám cưới đúng là dịp cả đời chỉ có một lần, nhưng con vẫn luôn mong đó sẽ làm một đám cưới giản dị, đầm ấm và vui tươi.
Con cũng không quan tâm tân khách tới tham dự sẽ cân đo đong đếm số quà con đeo lên người mà quy đổi ra hạnh phúc ra sao. Con chỉ mong, đám cưới sẽ là một ngày vui, chẳng phải một ngày mặc cả nhà bản thân mình khách hàng nào cũng căng như sợi dây bè đảng vì lúng túng. Chẳng có đám cưới nào có thể làm cho vừa lòng hết gần như các khách mời, nên giả dụ có một khách hàng nào đó lên tiếng chê bai, con cũng mong mẹ sẽ bỏ dở nếu như đó là chuyện nhỏ nhắn.
Còn đến tận gần hai bốn tuần nữa mới tới ngày cưới, chúng con chỉ muốn mẹ có thời điểm để nghỉ dưỡng và bình tâm suy nghĩ lại. Giá như nhà mình có thể bớt khách mời lại, tiền mừng cưới hoàn toàn là tùy tâm, con chỉ cần mặc 1-2 bộ váy cưới và đeo trên người một bộ trang sức duy nhất mà mẹ tặng thì hạnh phúc quá.
Hôm qua, lúc đi xem đồ trang hoàng cho ngày cưới, mẹ bị tụt huyết áp, xém tí thì bất tỉnh bất tỉnh mà mẹ vẫn giấu con. Mẹ ơi, mẹ có thể buông bớt việc, để dân chúng có thể xắn tay tham gia phụ giúp. Chúng con không cần một đám cưới hoành tráng để mỗi lần nhắc tới người nào cũng phải xuýt trâm. Chúng con cần một đám cưới “vừa sức” và dân chúng bạn nào cũng có thể cười nói thoải mái, vui mừng. Được không mẹ?
(Theo Trí Thức Trẻ)
Có thể bạn quan tâm: mẹo vặt
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét