Năm nay tôi 26 tuổi, tôi quen chồng tôi vào 2 năm trước.
Tôi xuất thân từ một mái nhà nông dân có năng lực tài chính thấp, còn chồng tôi lại là người thành phố, anh cao lớn, đẹp trai, là hình mẫu lí tưởng của phần đông cô gái.
Bố chồng tôi làm cho việc trong một cơ quan hành chính, còn mẹ chồng là giáo viên của một trường cấp 3 danh tiếng trong thị trấn.
Nhìn tầm thường mái nhà anh thuộc diện phong lưu, điều kiện tốt. Chúng tôi quen nhau trong một bữa tiệc của một người bạn, theo như người ta nói thì chúng tôi đã trúng “tiếng sét ái tình” ngay trong khoảng cái nhìn trước tiên.
Khi yêu anh, tôi luôn cảm thấy mặc cảm. Vì anh đẹp trai phong độ, khi đi dạo thị trấn cùng nhau, anh luôn thu hút ánh nhìn của các cô gái khiến tôi không ít lần nổi ganh. Tôi tuy là người nhà quê, nhưng cũng có dung nhan, lại được học hành đàng hoàng, có công tác đàng hoàng. Chỉ cần xem xét cách ăn mặc, trang điểm một tẹo, nhìn tham gia tôi chẳng kém cạnh cô nàng thành thị nào hết, thậm chí còn hơn hẳn họ.
Tôi còn mặc cảm bởi một nguồn cội khác: đó là mái nhà tôi từ xưa đến nay đều mưu sinh bằng nghề thu lượm đồ đồng nát sắt vụn. Tôi luôn phấp phỏng giả dụ cha mẹ anh nhân thức được sẽ coi thường tôi và gia đình tôi.

Lần đầu tiên tới chơi nhà anh, tiếp xúc với cha anh, tôi dễ dãi nhìn thấy ông là một người khá tân tiến và cởi mở. Khi nhân thức xuất thân của tôi, ông không phải có thái độ kì thị. Ông còn nói rõ quan điểm: chỉ cần đại trượng phu thích thì ông luôn ủng hộ. Mẹ anh thì trái lại, bà ưa thể diện, nên chẳng những không thích tôi mà còn trực tiếp phản đối chúng tôi tới với nhau. Nhưng vì chúng tôi quyết tâm, nên cuối cùng, bà cũng đành miễn cưỡng chấp thuận chuyện của tôi và anh.
Còn nhớ lần trước tiên đưa anh về ra mắt ba má, lại đúng ngày xe chuyển vận đến đóng hàng gấp. Một phần do chúng tôi quyết định đột nhiên ngột, không báo trước cho ba má; một phần ba má đã hứa hẹn mấy xe chuyển vận lớn, không thể đổi lịch, nên hôm đó bố mẹ tôi xoay như chong chóng. Cả ngày chúng tôi chỉ ngồi nhìn xe lớn xe nhỏ bé tới đóng hàng rồi chở đi. Có nhẽ đó là lần đầu tiên bạn trai tôi được chứng kiến cảnh đó nên tôi có cảm giác anh có gì đó không như mọi khi.
Lại nhận ra ba mẹ tôi và những người làm công đều mặc những bộ quần áo dính đầy bụi bẩn, bộ dạng nhếch nhác, luộm thuộm; trong nhà ngoài nhà đâu đâu cũng là đồ phế thải nên lúc ăn cơm, gần như anh không động đũa tham gia đồ ăn, chỉ qua quýt một số miếng rau cho có lệ.
Hôm đó, khi tôi và anh tài xế về thành phố, cả đoạn đường không người nào nói với người nào câu nào. Đây là lần trước tiên chúng tôi đi bên nhau mà lại lặng ngắt đến đáng sợ như vậy, nhường nhịn như thường khí trong xe đều đóng băng lại vậy.
Không thể chịu được bầu không khí đó, tôi đã chủ động lên tiếng. Tôi nói với anh, nếu như cảm thấy không hợp thì hãy chia tay. Tôi xuất hiện đã có cuộc sống tương tự, từ khi tôi hiểu chuyện thì đã thấy thân phụ mẹ mưu sinh bằng nghề này, tôi cũng như anh, đâu được quyền chọn lựa xuất thân cho mình. Nhưng tôi chưa bao giờ thấy ân hận hay hổ hang vì được hiện ra trong mái ấm như thế. ngừng thi côngĐây là nghề đã nuôi sống cả nhà tôi, nuôi tôi lớn lên và ăn học thành người.
Anh không nói gì, cả khi tôi kể đa số chuyện về tôi và mái nhà, anh cũng đều chú ý lắng nghe. Tôi để anh nghĩ suy một đêm, hôm sau cho tôi nhân thức câu giải đáp.
Ban đêm đó thật dài, tôi nai lưng trọc cả đêm không sao ngủ được. Tôi nhớ đến ánh mắt anh khi trông thấy mái ấm tôi, cả ánh mắt khi nhìn phụ vương mẹ tôi, nó như một mũi kim đâm vào trái tim làm tôi khổ sở.
Hôm sau anh gọi cho tôi. Anh nói xin lỗi tôi, chúng tôi đã trải qua bao thử thách để bên nhau 2 năm trời và anh yêu tôi nên sẽ không xem xét đến mái nhà tôi thế nào. Anh còn nói sau này sẽ cùng tôi chú tâm hiếu thuận với thân phụ mẹ, không để cho phụ vương mẹ tôi phải chịu khó nhọc mệt nhọc nữa. Nghe những lời của anh, tôi bỗng cảm thấy bản thân là người may mắn nhất vì đã gặp được người đại trượng phu tốt nhất trên trái đất này.
Mấy 04 tuần tiếp theo chúng tôi bận rộn chuẩn bị cho hôn lễ. Ngày đơn vị đám cưới khi cha mẹ nhị bên lên phát biểu, tôi đã nhận được một điều bất ngờ. Thân phụ mẹ anh vốn là hero không bé bỏng trong thị trấn, nên bài diến thuyết đâu ra đó, rất cảm động. Còn phụ thân mẹ tôi chẳng được học hành gì phổ thông, nên chỉ nói một vài câu dễ chơi: ba mẹ chẳng có gì cho con, rồi mẹ tôi lấy ra một hợp đồng sắm nhà và một chùm chìa khóa. Khi đó công chúng đều quá bất ngờ, nhất là tôi, vì cha mẹ chẳng phải cho tôi nhân thức trước. Mẹ tôi nghẹn ngào nói: cha mẹ sinh tôi ra, nuôi tôi lớn, không muốn tôi phải chịu tấm tức, lại càng không mong cuộc sống của tôi sau này phải chịu phổ thông sức ép, bởi vậy, những gì người khác có thì ba má cũng có thể cho tôi.
Tôi đứng trên sân khấu mà nước mắt chảy dài.
Sau khi hôn lễ chấm dứt, tôi vội hỏi ba mẹ lấy tiền đâu sắm nhà cho tôi. Ba mẹ nói với tôi: cái nghề này tuy vất vả, nhọc mệt và dơ dáy, lại luôn bị người khác cho là thấp kém, khinh thường, nhưng đó là một nghề kiếm tiền không tồi. Vì thế trong nhà vốn đã có không ít tiền, hầu hết số tiền kiếm được cha mẹ đều đem gửi hết ngân hàng.
Sau chuyện đó, mẹ chồng cũng có cái nhìn cảm tình hơn với tôi và mái ấm tôi. Chồng tôi vẫn trước sau như một. Còn tôi không lúc nào quên nhắc nhở bản thân và chồng sau này phải hiếu thuận với cha mẹ.
Quỳnh Chi
Tham khảo:
Đọc thêm: mẹo vặt
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét