Thứ Tư, 7 tháng 9, 2016

Đành lòng sống phổ biến với quá khứ khủng khiếp của chồng

Chị em bảo, lấy chồng, ví như không sống được thì nên bỏ, nên ly hôn. Thời nay hiện đại, vì sao người thanh nữ cứ phải Đành chịu, chấp nhận người nam nhi không nhiệt thành với mình. Nói thì dễ vậy nhưng đâu phải người thanh nữ nào cũng mạnh mẽ để dám bỏ chồng?

Tôi chưa từng nghĩ bản thân mình sẽ phải sống những ngày tháng âu sầu, mỏi mệt với dĩ vãng của chồng thế này. Nhưng, thân làm cho thiếu nữ, làm cho con dâu, làm cho hoàng hậu, khiến cho mẹ của đại trượng phu tôi, tôi không đành lòng bỏ chồng. Tôi cứ nghĩ, bản thân mình phải cố gắng, phải bằng lòng, phải sống thật tốt để sau này con chính mình không khổ.

Cưới chồng, những ngày đầu đó là những ngày bốn tuần tươi đẹp. Tôi đã từng nghĩ, cuộc đời bản thân trong khoảng đây sẽ bước sang một trang mới, sẽ được yêu thương và vồ cập. Tôi chỉ có một mong ước, lấy được người đàn ông chiều chuộng mình, nhân thức tu chí khiến ăn. Không mơ ước giàu có hay địa vị. Vì tôi nghĩ, đời người thiếu phụ, cầu toàn quá đâu có được. Người ta còn khổ nhiều lắm, mình có như thế đã là sướng lắm rồi.

Cuộc hôn nhân của tôi tưởng hạn độ sẽ là một cuộc hôn nhân êm ấm cho đến một ngày, chồng nói với tôi về dĩ vãng của chính mình. Một quá khứ mà tôi thật sự cực kì khó ưng ý. Anh đã từng đi tù vì tội móc túi, cũng đã từng có thê thiếp con, và hiện nay, anh đang định đón con anh về nuôi. Con trai anh đã hơn con tôi gần chục tuổi, vì đó là bốn tuần ngày anh lấy phi tần sớm. Nhưng không bạn nào cho tôi nhân thức chuyện này, phần lớn quần chúng đều giấu tôi. Hơn cả, người thê thiếp cũ của anh hiện đang bị bệnh và anh cần phải nuôi nấng người bè cánh đó hàng tháng bằng số tiền anh nhận. Vì bây chừ, chị ta chẳng thể nuôi được con nên anh muốn đón con về nuôi. Dù họ đã cắt đứt tình hậu phi chồng nhưng anh chẳng thể làm cho ngơ với con và vợ cũ đang bị bệnh…

Tôi vẫn sống trong vỏ bọc là mái nhà yên ấm nhất, được mọi người ngưỡng mộ nhưng tôi lại không thể nói ra lời khổ tâm nào. (Ảnh minh họa)

Tôi chết im, tưởng bản thân đang mơ nhưng đó là một câu chuyện có thật, câu chuyện mà tôi không tin tham gia tai mình. Tôi sẽ phải nuôi con anh, hài lòng anh hỗ tương với người thê thiếp bệnh tật, hàng bốn tuần để anh chu cấp tiền cho chị ta. Và còn đảm đang cả bổn phận nuôi con anh. Tôi mệt mỏi, khổ cực cực kì vì sự thật này đúng là một cú sốc lớn. Chẳng thể ngờ, dĩ vãng của chồng lại ‘hoành tráng’ như thế.

Giờ, tôi không dám bỏ chồng, cũng không dám nói với quần chúng về cảnh ngộ của bản thân. Vẫn phải vờ như bản thân mình đang sống trong một gia đình êm ấm, có đấng phu quân tốt và rất đỗi chung tình. Tôi ghi nhận anh vẫn đối xử đàng hoàng với tôi và thậm chí còn luôn nhún nhường nhịn và muốn xin tôi hài lòng con riêng của anh. Tôi đâu còn phương pháp nào khác ngoài việc hài lòng dĩ vãng của chồng. Cha mẹ anh cũng ủng hộ anh, mẹ anh cũng rất tích cực với tôi và cũng nói giúp cho anh, mong tôi nhận cháu nội của bà là con của chính mình. Lòng tôi quặn đau, chỉ có tôi thấu hiểu nỗi khổ tâm này khi phải gánh trên vai quá đa dạng nghĩa vụ và sự tủi hổ. Tôi nhân thức, con tôi sau này cũng vất vả phổ thông nhưng tôi đâu thể cho nên mà tước đi quyền có được một gia đình của con.

Tôi vẫn sống trong vỏ bọc là mái ấm êm ấm nhất, được dân chúng ngưỡng mộ nhưng tôi lại chẳng thể nói ra lời khổ tâm nào. Giấu nước mắt, giấu đau thương để tiếp tục đi nốt quãng đời còn lại với chồng. Thôi thì coi như làm cho một việc tốt để mong được đầm ấm về sau. Chỉ hi vọng, chồng sẽ không vì thế mà sờn lòng, sẽ quyết tâm tu chí làm cho ăn và nỗ lực khiến cho mái ấm khá giả, no ấm hơn khi phải gánh trên vai quá phổ biến trách nhiệm…

Eva tám là nơi chị em tâm can, san sớt những câu chuyện, những khó khăn khúc mắc về hôn nhân, gia đình, cuộc sống,  kinh nghiệm kinh doanh, làm cho giàu.

Hãy gửi tâm tư về địa chỉ chiase@khampha.Việt Nam để nhận được những góp ý cũng như những ‘cao kiến’ thực bụng của chị em.

Bài viết của người mua sẽ được chọn đăng trên phân mục nếu thích hợp quy chuẩn nội dung và sẽ được bảo mật thông tin cá nhân.


Có thể bạn quan tâm: mẹo vặt

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét